Do ngày càng nhiều bà mẹ ái ngại cho tình hình thực phẩm và sức khỏe ngày nay. Bếp Thực Dưỡng xin mở ra chủ đề Thai Giáo tập trung vào các vấn đề bà mẹ, trẻ em. Các nội dung liên quan về chủ đề này từ nhiều tác giả sẽ được tổng hợp, biên tập và đăng lên bepthucduong.com để mọi người có thể tham khảo. Đây là con đường thật sự sung sướng cho các chị em.

Xin xem trước về các phần Tình YêuHôn Nhân để tiếp nối sau sẽ là câu chuyện…

Tình Dục

Nếu sống đúng trật tự thiên nhiên, sinh hoạt tình dục sẽ trật tự. Nếu tính dục rối loạn, bất bình thường, thì có thể kết luận toàn bộ cuộc sống cũng vậy, nhất là trong lĩnh vực ăn uống.
Tình trạng hỗn loạn trong ăn uống nói riêng và trong sinh sống nói chung dẫn đến nhiều hậu quả tệ hại. Một trong những hậu quả này là sự thác loạn tình dục, nhưng sợ có con nên người ta dùng những phương tiện ngừa thai nhân tạo thường có hại cho sức khoẻ. Một hậu quả khác là phụ nữ bị “lại đực”, nghĩa là hoá đàn ông, có râu trên mép hoặc mọc lông khắp người, và đàn ông “lại cái”, nghĩa là hoá thành đàn bà, da thịt trơn nhẵn không râu. Những người như thế chắc chắn ê chề khốn khổ! Nếu cả hai vợ chồng đều mạnh khoẻ, ăn ở thuận thiên nhiên, sinh hoạt tình dục sẽ mang lại những phút giây khoái cảm tuyệt vời tăng thêm hạnh phúc cho tổ hợp lứa đôi, và rồi ra sung sướng khi tạo được sản phẩm như ý: một đứa con kháu khỉnh.

Có Thai

Đời sống sẽ thêm phần phức tạp khi tổ hợp lứa đôi phát triển, bắt đầu tạo ra sản phẩm: một đứa con bé bỏng. Sáng tạo ra đời sống mới là một công việc khá phức tạp và vất vả, đứa con – cái hình thái bé bỏng kia – là phần tiếp nối đời sống của ta, kế thừa cả thể chất lẫn tinh thần, nên nuôi dưỡng thành công đời sống đó là một sự nghiệp vô cùng to tác. Nếu không làm xong điều này, thì đừng mong có được niềm hạnh phúc lớn lao như ta ao ước, mà dù có chăng nữa thì đó chỉ là một hạnh phúc thoáng qua và lịm tắt trong cảnh sầu chất ngất. Muốn sản phẩm “đứa con” được hoàn chỉnh, đợi sau khi sinh mới bắt đầu uốn nắn thì quá trễ, mà phải tạo tác ngay lúc còn thai nghén. Đây là một công việc hết sức quan trọng mà con người ngày nay hoàn toàn quên lãng. Vì vậy, số trẻ em tử vong hoặc bệnh tật tăng dần, và thiếu niên phạm pháp đang là một vấn đề nhức nhối cho xã hội văn minh hiện đại.

Chỉ tính riêng ở Nhật Bản, năm 1954 đã có đến 255.000 trẻ em dưới một tuổi bị chết, nghĩa là mỗi ngày có 700 em, cứ hai mươi phút 1 đứa lìa đời. Rõ kinh khủng biết bao! Thần chết nhân danh gì mà tàn nhẫn cướp đi mạng sống của trẻ thơ? Theo thống kê, nguyên nhân hàng đầu của tình trạng này là khuyết tật bẩm sinh. Còn phải kể đến những bệnh ghê gớm như ung thư (và cả SIDA – LND) trước đây chỉ xuất hiện trong lớp người cao tuổi, nay mặc sức hoành hành trong đám bé con. Người ta cứ cho rằng thủ phạm của thảm cảnh này là những yếu tố từ bên ngoài như vi trùng, vi rút mà không biết hoặc không chịu khó tìm hiểu để biết tất cả là do cách ăn ở sai lầm của các bậc cha mẹ, nhất là người phụ nữ trong thời gian mang thai. Bởi vậy, muốn việc nuôi con được êm đềm hoàn hảo như muôn loài sinh vật trong thiên nhiên, khi có thai, người phụ nữ phải chú ý giữ gìn sức khoẻ thân tâm hơn bao giờ hết, mà nói đúng ra thì trước cả lúc đó, nghĩa là bà vợ cũng như ông chồng đã cùng nhau ăn ở phải đạo.

Như thế nào là ăn ở phải đạo? Đó là ăn uống đúng đắn và sinh hoạt điều độ, thuận theo trật tự vận hành của thiên nhiên. Ngày xưa, phần đông người ta ăn ở rất phải đạo; nhưng ngày nay, trong bối cảnh phát triển khoa học kỹ thuật vượt bực, con người đã sống xa rời thiên nhiên, nên cần có một phương pháp dưỡng sinh thích hợp, mà theo tôi nhận thấy, sau hơn nửa đời người nghiên cứu và kinh nghiệm, thích hợp nhất là phương pháp Thực Dưỡng. Phương pháp Thực Dưỡng không phải là một quan điểm chỉ thuần có ăn và uống hoặc là một ý niệm dinh dưỡng đầy những lý thuyết phức tạp về calori, sinh tố, chất đạm, chất béo, chất khoáng và kinh tế, mà cốt lõi của phương pháp này là lòng khiêm tốn biết ơn và tôn kính tất cả những gì đã tạo ra món ăn thức uống cho mình, như ánh nắng, đất đai, không khí, nước nôi, năng lượng và tác động chuyển hoá của vũ trụ vô tận, cũng như công sức của mọi người.

Ở Á Đông, sự hiểu biết thấm đượm lòng tri ân như thế đối với thiên nhiên và nguồn sống (món ăn thức uống) luôn luôn được xem trọng trong thời kỳ thai nghén, và các nhà thông thái ngày xưa gọi là thai giáo (dạy con khi còn là bào thai). Nhưng sự dạy dỗ này bị lãng quên trong thế giới hiện đại. Con người hôm nay chỉ quan tâm đến đẹp, thơm, khoái khẩu, to béo xác thân và nhìn đời theo khía cạnh vật chất, chẳng có gì gọi là biết ơn hoặc để ý đến khía cạnh tinh thần. Có cái nhìn như thế thì khó mà sinh được lớp con tâm sinh lý quân bình. Chính trong thời gian thai nghén, người phụ nữ phải ăn uống cẩn thận hơn lúc nào cả, vì đây là lúc quyết định số phận của con mình.

Trong 9 tháng 10 ngày, cái thai từ một tế bào đơn độc (trứng thụ tinh) phát triển thành hình con người, đã lớn ra gấp ba tỉ lần. (Trong khi trọng lượng cơ thể sau khi ra đời cho đến tuổi đôi mươi chỉ tăng hai mươi lần). Cả một quá trình tiến hoá sinh vật gần 4 tỉ năm được lập lại y hệt trong bụng người mẹ: từ thể đơn bào (monocell) trở thành loài phiêu sinh, rồi lần lượt biến thái qua các dạng rong rêu, cá, ốc, đỉa, động vật không xương sống, loài bò sát, loài linh trưởng (dạng khỉ vượn)….Vậy mà trong thời gian này, thai nhi chỉ được nuôi dưỡng bằng những gì bà mẹ ăn và uống hàng ngày. Do đó, bà mẹ ăn uống đúng sẽ tạo được đứa con khoẻ mạnh, còn ăn uống sai thì con cái sinh ra sẽ bệnh hoạn. Vì mắt, tai, mũi, miệng và các đặc tính cơ bản của thể chất thành hình trong 9 tháng 10 ngày này, nên chịu ảnh hưởng trực tiếp món ăn thức uống của người mẹ. Nếu người mẹ hàng ngày ăn nhiều cá, mũi đứa con sẽ bị bẹt (bẹp và hếch). Nếu ăn nhiều rau quả hơn cốc loại, hoặc thường xuyên ăn thịt, đứa con sẽ có đôi tai nhỏ nhọn, không có hoặc có trái tai rất nhỏ, giống tai khỉ hoặc tai chồn cáo; nhân tướng học phương Đông gọi đây là “tai của người nghèo”; người có đôi tai như thế thường chịu cảnh khổ sầu trong cuộc sống và nhiều khi xử sự rất thô bạo. Ngược lại, đôi tai có trái tai dài và ép sát vào đầu là quý tướng; đứa bé nào có dạng tai này lớn lên có thể trở thành vĩ nhân.

Người phụ nữ sinh được đứa con có mũi thẳng, chóp mũi nở, hai cánh mũi dày rộng, miệng ngậm kín, mắt nhìn sâu lắng kèm thêm đôi tai có trái tai dàithì có quyền yên tâm sung sướng. Tất cả các bậc hiền triết và những người làm nên nghiệp lớn, đều có bà mẹ dịu hiền, ăn uống đúng đắn.

Thuyết Di Truyền

Khi nói về sức khoẻ trẻ em, người ta thường dựa vào những lý thuyết phúc tạp như di truyền học, ưu sinh học (Eugenism), hạn chế dân số (Malthusianism), và cả thuyết tiến hoá của Drawin. Ở đây, đứng trên quan điểm Thực Dưỡng, tôi xin đựơc bàn luận đôi điều về những lý thuyết này, cũng như nêu ra ý kiến cá nhân. Theo tôi nhận xét, tất cả những lý thuyết như thế đều có cái nhìn phiến diện, hạn hẹp nếu không nói là phản tự nhiên và phi khoa học. Đó chỉ làn những giả thuyết không căn cứ vào một nguyên lý cụ thể, phổ quát và là khái niệm chưa được chứng minh đầy đủ, cũng như chưa đưa ra lời giải đáp rốt ráo. Vậy làm sao chúng ta có thể dựa vào những quan điểm hời hợt đó để luận bàn về sự sống và sức khoẻ của con người? Thật là vô cùng nguy hiểm!

Thí dụ, với quan điểm ưu sinh học, người ta có khuynh hướng triệt sản những người mắc bệnh nan y. Có người còn đề nghị không cho các bệnh nhân tâm thần tồn tại trên trần thế. Phải chăng đó là cách trốn trách nhiệm vì bất lực của một nền y khoa chỉ quan tâm đến triệu chứng? Theo quan điểm Thực Dưỡng, điều đó quá sức tàn nhẫn có thể dẫn đến hành động giết người không gớm tay, không những tàn sát một chủng tộc nhu Đức quốc xã ngày trước, mà còn tiêu diệt cả nhân loại, vì ngày nay, hầu hết mọi người đều mang bệnh nan y về thể chất lẫn tinh thần. Còn theo thuyết di truyền, muốn có con mạnh khoẻ thì phải chọn người bẩm sinh khoẻ mạnh để kết hôn. Như vậy, theo thuyết này, những người ốm yếu chỉ được phép kết hôn với người ốm yếu hoặc phải sống cô độc suốt đời. Nghĩ như thế quá ích kỷ và có thể gây ra những hậu quả không hay như phân chia đẳng cấp, môn đăng hộ đối khiến nhiều cuộc tình tan nát, đau thương.

 

Thuyết này còn cho rằng các đặc tính tâm sinh lý đều di truyền, nghĩ là cha mẹ đau yếu sẽ sinh con đau yếu. Nhưng trên thực tế, có những cha mẹ khoẻ mạnh lại sinh con èo uột, hoặc cha mẹ đau yếu vẫn có con mạnh khoẻ. Mà dù đặc tính khí chất có di truyền đi nữa, nếu cứ tin vào đó để mặc nhiên chấp nhận một đứa bé phải gánh chịu những xấu xa của cha mẹ mà khốn khổ suốt đời không cải đổi được, thì Trời Đất quả là bất công! Trẻ thơ có tội tình gì mà bị trừng phạt nặng nề như vậy? Tôi luôn luôn tin rằng Trời Đất hết sức công bình vè mọi phương diện. Trời Đất ban cho ta sự sống mà khoẻ mạnh là trạng thái cơ bản và bình thường nhất của sự sống đó, Trời Đất cũng ban cho muôn loài sức khoẻ, không hề phân biệt. Hãy nhìn vào thiên nhiên! Mọi sinh vật đều sống thuận hợp với môi trường không hề có những tiện nghi nhân tạo chống đỡ thiên nhiên, vậy mà chúng luôn luôn nhởn nhơ khoẻ mạnh. Chỉ có loài người tự cho mình chinh phục được thiên nhiên, mới bị mất đi sức khoẻ và tạo ra những hình hài hoặc cảnh ngộ trái tự nhiên.

Người ta cũng cho rằng có một số bệnh mang tính di truyền, như bệnh cận thị chẳng hạn. Nhưng lời phán quyết độc đoán này lại không được chứng minh cụ thể. Dường như toàn bộ ý tưởng di truyền chỉ là một cách che đậy khéo léo sự thiếu hiểu biết về nguồn gốc của bệnh tật. Tôi không thể chấp nhận một lý thuyết khoa học mà lại mê tín và có tính cách áp đặt “định mạng” như thế, lý do đơn giản là tôi chứng kiến nhiều người có bệnh gọi là “di truyền” đã chữa khỏi bệnh nhờ ăn uống đúng đắn theo phương pháp Thực Dưỡng. Nếu thuyết di truyền là đúng, thì con nhà học giả ắt phải thông minh, con minh tính điện ảnh hẳn phải xinh đẹp, và con người mù phải có đôi mắt kém; như thế, cuộc đời con cái những người khuyết nhược đã được định sẵn, cũng sẽ khốn khổ như các bậc sinh thành. Tuy nhiên, chúng ta sẽ bớt ưu tư và cảm thấy súng sướng khi biết rằng một người ngu dốt có thể sinh con thông thái, kẻ tội đồ có thể cho ra đời một bậc thành nhân, một người mù vẫn có được đứa con sáng mắt.

Theo tự nhiên, mọi đứa trẻ mới sinh đều hoàn toàn vô tư và miễn nhiễm bệnh tật. Chúng cũng không bị cận thị, mà “viễn thị” có thể nhìn rất xa và thấy rõ các vì tinh tú. Nhưng lớn lên, tầm nhìn của chúng ngắn lại và chỉ thấy rõ những sự vật gần mình. Như vậy, mọi người đều khởi từ một điểm và có thể trở thành học giả, thánh hiền hay vĩ nhân bằng vào sự thành tâm và cố gắng của chính mình. Có lẽ tự bản thân thuyết di truyền chỉ là một giả thuyết, một khám phá chưa có kết luận, (thật vậy, hiện nay người ta đang xét lại thuyết này cũng như quan niệm “quyền sống thuộc kẻ mạnh” của ưu sinh học, ý tưởng “hạn chế dân số” của Malthus và cả thuyết “đấu tranh giành sống” của Darwin), nhưng y học phương Tây chẳng cần biết điều đó, chỉ nắm lấy cơ hội để biện minh cho sự mù mờ của mình về bệnh tật ở trẻ em và gọi đó là khuyết điểm bẩm sinh do di truyền. Nhưng bẩm sinh là gì? Có phải đã di truyền và bẩm sinh thì không cải đổi được? Tôi hằng mong có bậc cao minh trong giới khoa học giảng giải tận tường cơ chế di truyền, mà chưa thấy!

Theo hiểu biết của tôi, cũng như kinh nghiệm đã có từ ngàn xưa, đứa con bị khuyết tật bẩm sinh chủ yếu là do người mẹ, bởi khí chất của đứa bé được cấu tạo bằng món ăn thức uống của người mẹ đã dùng trong lúc mang thai. Có thể nói mọi bệnh tật ở trẻ em, kể cả bệnh giang mai hay ung thư, đều bắt nguồn từ cách ăn uống của bà mẹ. Ngay cả trường hợp sinh đôi, sinh ba trở lên hoặc sinh ngang đẻ ngược, sinh quái thai dị dạng, người phụ nữ cũng đừng than thở làm gì mà chỉ nên tự trách mình đã ăn uống bất cẩn. Tuy nhiên, nếu gặp phải một trong những cảnh ngộ này và hiểu được nguyên nhân như trên, các bạn vẫn có thể cải đổi được bằng cách ăn uống đúng đắn theo phương pháp Thực Dưỡng. Dù sao, tốt nhất là áp dụng phương pháp này trong thời gian mang thai, hoặc trước đó, để ngăn ngừa không cho tình trạng này xảy ra, nghĩa là làm cho mình miễn dịch, và nếu có bệnh, dù là bệnh lậu hay giang mai, cũng qua khỏi, không “di truyền” cho con. Nói tóm lại, đứa con sinh ra sẽ không mắc bệnh tật bẩm sinh nếu trong lúc mang thai người mẹ ăn ở theo phương pháp Thực Dưỡng.

– Trích “Làm Thế Nào Để Sống Vui”, G.Ohsawa –

Anh Yu

Giúp bạn tự do sức khoẻ ngay từ nhà bếp. Hướng dẫn nhiếp ảnh sống ảo tại Anhyu.com "Freedom lies in being bold."

» Đặt Mua COOKBOX

Follow Me:
FacebookPinterestYouTube