Cuộc sống thông thường hằng ngày có 2 việc quan trọng: thiết kếnấu ăn, nếu không thì sẽ chết đói (nghĩa đen và nghĩa bóng luôn). 2 việc này có nhiều điểm giống nhau, hôm nay giả bộ chém gió với giang hồ chút cho vui. Cũng mong là các bạn hiểu thêm về công việc của 1 người thiết kế đồ họa như thế lào..

Nguyên tắc

Nguyên tắc và quy luật sinh ra là để phá bỏ, nhưng không thể làm ngơ. Hầu hết mọi thiết kế mình làm đều dựa trên 1 mạng lưới (grid system), sau đó là “treo” text và hình lên cái lưới ấy. Chuyện “đặt đại sao cho đẹp” thì ít khi xảy ra, và bạn nên bắt đầu với 1 cái lưới trong đầu.

Ở nấu ăn, mình cũng hay chế nhưng có những nguyên tắc cơ bản như món Á thì ra Á, Âu thì ra Âu, Việt Nam khác với Tàu Khựa. Có thể chấm phá nhưng tỉ lệ rất ít thôi. Sushi dùng với lá tía tô thì ngon nhưng đi với basil hay thyme thì hơi.. 🙂

Thời gian

Càng để lâu càng ngon. Với mình thì thiết kế càng lâu sẽ càng đẹp hơn. Con mắt mình khi nhìn 1 tác phẩm ngày hôm nay sẽ khác với ngày mai. Những dự án mà cho mình thư thả thời gian thì đúng là sẽ chất lượng hơn nhiều. Tuy nhiên phần lớn là “nước đến ngọn tóc mới nhảy”. Không sao, thích thì chìu..

Ở nấu ăn, không phải ngẫu nhiên mà các nhà hàng đông khách ở Mỹ đều áp dụng kĩ thuật nấu lâu, nhất là với các món BBQ. Với cách nấu thực dưỡng thì đa phần là nấu lâu đấy. Món ăn sẽ cân bằng hơn, dễ hấp thu hơn, gia vị ngấm đều hơn nhưng phải hi sinh khoản thẩm mỹ 1 chút. Không sao, từ từ cháo mời nhừ…

Chính phụ rõ ràng

Phần lớn khách hàng hay sếp đều muốn cái gì cũng “sharp, bold, out” và mình luôn phải giải thích rằng nó “busy” lắm đấy. Giống như vào 1 căn nhà mà được cả 1 gia đình nhào lên chào đón, bạn còn hứng thú để quay lại ko? Khoảng trắng là thứ ít người coi trọng nó mặc dù vai trò của nó là rất quan trọng để con mắt được nghỉ và tạo nên cái tính không gian (ambience) cho tác phẩm.

Ở nấu ăn, nhiều khi có nhiều nguyên liệu rất ngon rất bổ, bỏ vào nấu chung cũng không tệ nhưng không có cái nào rõ rệt cả. Chẳng để lại ấn tượng gì. Lỗi này mình hay mắc phải lắm nhưng giờ đỡ nhìu roài ^^

Không có gì tuyệt đối

Không có màu nào xấu. Font chữ cũng vậy (gần như vậy). Quan trọng là cách phối. Để thể hiện cái tính “ẩm thực” “nhiệt huyết” và “truyền thống” thì mình sử dụng màu đỏ cho BTD. Màu xanh lá hay (và rất hay) được áp dụng cho những sản phẩm organic, màu nâu cũng vậy.

Ở nấu ăn, không có nguyên liệu nào hoàn toàn xấu cả. Quan trọng là cách chế biến và liều lượng ăn. 1 quả dứa thường được báo chí ca tụng la có lợi nhiều mặt cho sức khỏe. Nhưng nếu cắt nhỏ và nướng ăn với rau thơm và 1 vài loại củ thì sẽ tốt hơn nhiều cho sức khỏe so với việc ép nước nó ra, cho đá vào và uống trong lúc đang ở phòng máy lạnh. Trái Olive tuy tốt thật nhưng dầu olive cũng là nguyên nhân gây ra béo phì và không tốt cho những bệnh tim mạch chút nào. Mình thường cố gắng nhìn mọi thứ ở 2 hướng, và sử dụng  cách nào có lợi nhất cho mình (hơi bị thủ đoạn)

Sử dụng những gì truyền thống

Thiết kế tốt là thiết kế trường tồn qua thời gian. Có những cái gọi là trào lưu thì hôm nay có thể đẹp nhưng ngày mai thì bị gọi là “nhà quê” rồi. Cách đây 5-6 năm thì thiết kế đổ bóng drop shadow đi đâu cũng thấy, cái gì cũng bóng. Và bây giờ thì người ta lại chuộng những gì phẳng và đơn giản hơn (như Google và Microsoft đang áp dụng)

Google

Những font chữ trường tồn với thời gian như Garamond thì nên dùng thay vì những font “mới lạ”

Ở nấu ăn, có 1 câu rất hay là ” Hãy ăn những gì bà cố nội mình xem là thức ăn.” (Micheal Pollan). Sự thực là trong khoảng 50 năm trở lại đây, con người “sáng tạo” ghê gớm. Thức ăn trở nên tiện dụng và đáp ứng gần như ngay lập tức nhu cầu thưởng thức của mọi người. Nhìn lại lịch sử ra đời của trái đất và loài người thì 50 năm là quá nhỏ bé. Hậu quả thì vào bệnh viện sẽ thấy. Với mình, việc cắt bỏ hay giảm bớt những thứ “hiện đại, tiện lợi” không thành vấn đề vì mình sẽ mở rộng sang những cái “truyền thống” khác, mở hoài mà chưa thấy giới hạn 🙂

Nếu thiết kế là bạn thân của Tâm lý học thì nấu ăn là bạn tri kỉ của Hóa học.

Nấu ăn dở hấp diêm cái lưỡi, thiết kế xấu hấp diêm đôi mắt, chúng đều khủng khiếp như nhau. Và mình thà không làm còn hơn là phải tạo ra chúng mà thấy gớm.

Dù là thiết kế hay đầu bếp tại gia thì mình cũng muốn dc xem là “nghệ sĩ” hơn là “thằng thợ”. Điều đáng buồn là có nhiều khách hàng chỉ xem thiết kế như 1 phần gia công, thợ hồ ấy. Nhiều khi vì miếng cơm manh áo mình cũng chấp nhận làm nhưng trong lòng tủi thân lắm. Chắc nhiều bạn đồng nghiệp của mình cũng có cảm giác như vậy. Steve Jobs đã thành công với Apple chẳng phải vì thiết kế ư? Những sản phẩm cùng chức năng như của Apple thì đâu thiếu. Vậy điều quyết định ở đây là thiết kế (theo cuốn “Design Like Apple“). Thiết kế tốt thì tự người ta sẽ yêu bạn mà không cần phải khoa trương nhiều. Phải chi khách hàng ai cũng có tư duy thiết kế như vậy thì các bạn designer sẽ vui lắm. Trước đến nay Bepthucduong.com luôn được thiết kế với triết lý học hỏi từ Steve Jobs “Less is More”, ông ấy thì chịu ảnh hưởng từ đạo Phật Nhật Bản, mà thực dưỡng bắt nguồn từ Nhật Bản 🙂

Ranh giới giữa ĐƠN GIẢN và ĐƠN ĐIỆU khá là mong manh. Sushi kiểu truyền thống rất đơn giản, ấy vậy mà cần nhiều năm trời mới có thể làm 1 đầu bếp sushi thực thụ được. Với mình nếu đã chọn đơn giản làm phong cách thì mỗi thành phần trong món ăn hay thiết kế ấy phải thực sự xuất sắc  (hoặc ít nhất là chỉn chu).

Trúc xinh trúc đứng 1 mình..vãi xinh

 

Dẫu những trăn trở nghề nghiệp còn đó thì với thiết kế và nấu ăn, cuộc sống trở nên rất ư là thú (vị). Vì sáng tạo là không có giới hạn. Tiếc là cuộc sống lại hữu hạn. Thế nên thích gì thì phải nhích ngay thôi!

Sự nghiệp của mình rất có duyên với các thương hiệu Nhà Hàng, Cà phê, Khách Sạn. Giờ thì vác máy đi chụp sản phẩm, food styling và thiết kế, thậm chí copywrite luôn tự tin hơn nhiều. Sau đây là những cái nổi bật nhất, xem giải trí cửa sổ tâm hồn: Tèn Ten

Để xem hết thì vào đây, tiện thể kết bạn luôn ^^

Anh Yu

Giúp bạn tự do sức khoẻ ngay từ nhà bếp. Hướng dẫn nhiếp ảnh sống ảo tại Anhyu.com | Đặt mua sách COOKBOX

- Facebook - Pinterest - YouTube