Người Tây Ban Nha cho rằng “mùi thơm nhất là mùi thơm của bánh mì. Vị ngon nhất là vị ngon của muối. Hạnh phúc tinh khôi nhất là hạnh phúc của trẻ thơ”.

Truyền thống của người Nga thường mời khách đến nhà món bánh mì lúa mạch ăn kèm với muối. Người Nhật ở phương Bắc ủ chín mì sợi somen với nước muối. Các tộc người ở phương Nam trồng lúa nước lại có món cơm ăn với muối vừng.

Có thể nói ngũ cốc, muối thiên nhiên từ lâu đã đóng vai trò quan trọng trong các nền ẩm thực truyền thống trên thế giới. Chỉ cách đây chừng hơn một thế kỷ, ông bà ta đã ăn uống rất Thực dưỡng, với những món ăn như: tương đậu nành cổ truyền, dưa muối, cá con, tép con, cua đồng, nước mắm cốt…, và đặc biệt là cơm gạo giã tay cũng như muối vừng+lạc (đậu phộng) thường ở vị trí trung tâm. Một năm họ chỉ ăn thịt vào những dịp lễ Tết, cưới hỏi. Trước thế kỉ XX, khi ngành công nghiệp thực phẩm chưa phát triển, thịt ở phương Tây từng được coi là thức ăn xa xỉ, chỉ đươc dùng vào dịp nghỉ lễ cuối tuần trong các gia đình (gọi là bữa ăn cải thiện). Còn lại những ngày thường, họ chỉ dùng chủ yếu là bánh mì (nguyên cám hay gần nguyên cám), khoai nghiền, các loại rau, thi thoảng với phô mai, bơ chế biến tự nhiên (không qua tiệt trùng – Pasteurize).

Chà, ai biết rằng những bữa ăn tưởng chừng thiếu thốn, kham khổ này lại chính là sự kết tinh của trí tuệ của người xưa. Nếu như mang chúng ra đối chiếu với những khám phá mới nhất của y học hiện đại và đặc biệt là những mớ thực phẩm hỗn độn mà con cháu họ ăn bây giờ, chúng ta đều phải gật gù đồng ý với nhau rằng: người xưa đã đi trước chúng ta một bước dài.

Cơm gạo là thức ăn hơi axit, một phần nó chứa nhiều carbohydrat và sinh nhiều calories. Đặc biệt nếu bạn ăn gạo xát trắng hay nhai không kỹ, một lúc sau sẽ thấy miệng lưỡi có vị chua hay nhờn nhờn (tệ hơn là đi ngủ bị há miệng, rỏ dãi) chứng tỏ thức ăn đó của bạn chứa hoặc tạo môi trường axit. Nhưng người ta không thể sống nếu thiếu năng lượng (calories) được. Ăn gạo lứt là một thực phẩm khá quân bình, các tinh bột (năng lượng) sẽ được hấp thụ từ từ qua đường ruột, cộng thêm các khoáng chất (chuyển hóa năng lượng) trong vỏ cám sẽ giúp cho cơ thể không bị xáo trộn nhiều trong quá trình tiêu hóa, hấp thu, bài tiết.

Muối thiên nhiên là thức ăn tạo kiềm rất mạnh, có khả năng làm sạch máu, trung hòa các độc tố và thải ra ngoài. Chính vì tác dụng khá mạnh này mà chúng ta thường thấy các bài súc ruột hay rửa ruột bằng nước muối, súc miệng nước muối khi viêm họng. Muối vào miệng cũng khiến cho khoang miệng sạch hơn, nước bọt được kiềm hóa. Vị mặn thiên nhiên còn có tác dụng trợ tiêu hóa, làm người ta cảm thấy ăn ngon miệng hơn, hăng hái hơn. Vì vậy, thực dưỡng luôn khuyên mọi người bắt đầu ngày mới bằng một tách trà tương-mơ muối hay một chén súp miso trước khi ăn sáng.

Tuy vậy, chúng ta không thể đưa một lượng muối lớn vào người cùng một lúc chỉ vì thấy nó tốt. Cũng giống như bạn muốn leo lên đỉnh núi cao chót vót, nhưng không thể cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh mà không gặp vấn đề. Người ta vẫn nói trèo cao té đau. Quan trọng là mỗi người phải lượng sức mình.

Vừng (giàu canxi) được đãi sạch rồi phơi nắng, rang chin trên lửa nhỏ là món giàu khoáng chất, tốt cho xương và răng. Khi nghiền muối và vừng, chất béo từ vừng sẽ bọc lại hạt muối, khiến cho muối trở nên quân bình (Dương trong Âm ngoài) và dễ hấp thu hơn rất nhiều so với muối sống. Muối vừng với cơm kết hợp với nhau vô tình tạo thành một sự quân bình về Axit-Kiềm, Âm và Dương khiến người ăn cảm thấy một sự ngon miệng rất đỗi đơn giản rất khó diễn tả thành lời.

Mình vẫn nhớ ngày xưa cả gia đình cùng ngồi giã vừng lạc, gói cơm mang đi lễ để ăn dọc đường. Món cơm nắm này chẳng có cái mùi hương ngào ngạt hay vẻ bắt mắt như mấy món sơn hào hải vị, nhưng khi đã bắt đầu nếm thì chưa bao giờ mình cảm thấy không vui thích với hương vị đó cả. Món ăn đạm bạc này, có một năng lực kì diệu là làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc một cách đơn giản nhất, bình yên nhất. Giống như hạnh phúc của một đứa trẻ phải ngồi học bài trong thời tiết lạnh giá buồn ngủ díu mắt, được leo lên giường đắp chăn đi ngủ. Hay giống như của những người nông dân sau khi làm ruộng về vất vả được ngồi nhâm nhi một chén trà tươi dưới gốc cây đa.

Thực dưỡng hiện nay có nhiều xu hướng, người ăn số 7 (100% ngũ cốc), người thích ăn rộng rãi thoáng mát. Mình vẫn mong các bạn hãy ăn đúng theo cơ thể của mỗi người (cái này không đồng nghĩa với việc chiều theo sở thích vô lí của nó). Bằng việc quan sát phân, nước tiểu, trạng thái đầu óc, hơi thở, kết hợp với việc tìm đọc thêm các sách vở (ưu tiên của người xưa) để áp dụng về lâu về dài. Cuộc sống không hiếm những điều mới lạ cần khám phá, nhưng đôi khi người ta cần lùi lại để xem xem mình có đang đi quá giới hạn không, hay thấy cuộc sống khó khăn này đang rối tinh rối mù lên thì đừng quên món ăn fast food dân tộc này nhé ^^

Huy Phạm

Sinh viên đang sống và học tập tại Pháp, đồng thời đang ngâm cứu và thực hành Macrobiotic. Sở thích và đam mê ngồi uống trà đàm đạo (với các cụ) + chém gió (với các bạn trẻ) về Thực dưỡng và nhiều điều thú vị khác...

Follow Me:
Facebook