Nhân dịp nghỉ lễ mình giả bộ tâm sự 1 chút cho vui 🙂

Mình thường hay nghe mấy cô mấy chị than

Không biết ăn gì nữa?

Ăn cái gì cũng thấy sợ.

Thì ra luôn có một ước muốn thay đổi, nhưng để cái ước muốn nhỏ bé trở thành 1 khát khao và trở thành hiện thực thì còn nhiều trở ngại đây. Theo kinh nghiệm của mình thì có 2 trở ngại chính, bên trong và bên  ngoài.

Trở ngại từ bên ngoài:

– Hoàn cảnh địa lý, sự tiếp cận với nguồn thực phẩm đáng tin cậy. Cái khoản này thì dễ thôi. Việt Nam là xứ gạo, làm nông nghiệp. Vùng nhiệt đới là 1 điều kiện lý tưởng nhất cho chế độ ăn dựa trên thực vật vì khí hậu rất ưu đãi cho cây cối phát triển, rau củ, trái cây luôn sẵn có, khác với vùng ôn đới và hàn đới. Với sự “tiến bộ” trong nông nghiệp thì cây trái bị thuốc cũng nhiều. Nhưng không phải là tất cả. Một vài thông tin ở đây sẽ giúp ích cho bạn.

– Cái yếu tố bên ngoài quan trọng hơn nữa là ĐỊNH KIẾN. Bạn muốn thay đổi sang một lối sống tốt hơn nhưng vướng phải sự dèm pha hay ngăn cản từ những người xung quanh. Thế hệ mình ngày nay đã được chiều chuộng trong một thời gian dài, từ khi sinh ra, với những ý niệm mang tính truyền thống kiểu như:

Vd: thăm hỏi người bệnh thì tặng cam, đường sữa. bệnh thì uống thuốc. ăn gạo trắng, thịt cá mới là chuẩn, thể hiện đẳng cấp blah blah..

Ai làm khác đi thì bị dèm pha. Mình quan sát thấy ai mà chỉ cần ăn gạo lứt hay ăn chay “nhiều hơn 1 bữa” là bắt đầu bị ném cho 1 cái nhìn kiểu như “đồ bệnh” . Định kiến nó có thể dập tắt cái khát khao thay đổi trong con người mình.

Vừa rồi xem 1 phim kinh điển (kinh dị và cổ điển) “In the mood for love” của HK, mình muốn rớt nước mắt về cái gọi là ĐỊNH KIẾN trong xã hội phương Đông. Cuộc sống của 1 người cứ bị dòm ngó bởi cái thứ gọi là “chuẩn tắc xã hội” tào lao bí đao (gọi nôm na là sự nhiều chuyện). 2 người iu nhau nhưng không thể đến được với nhau vì phải làm tròn nghĩa vụ gia đình của mình dù bên kia đã phản bội họ. Khi cuộc sống đi đến 1 bế tắc họ muốn chọn một con đường khác nhưng không thể. Một sự bức bối đến nghẹt thở bao trùm lấy cuộc sống. Đó là câu chuyện ở HK những năm 60, bây giờ có thể đã khác rồi…(hi vọng vậy)

https://i2.wp.com/2.bp.blogspot.com/_nE0S8RkkHEU/TBTXCSO-atI/AAAAAAAAANs/Blj9s1JwvOo/s1600/moodforlove1.jpg?w=750&quality=90&strip=all

Mình biết có những bà mẹ muốn mang về 1 lối sống, 1 cách ăn uống tốt hơn cho chồng con nhưng lại bị phản đối với những lý do như “không quen”, “khó ăn”, “chi phải khổ vậy”.

Ví dụ: Lối ăn uống hiện đại vốn chiều chuộng cái lưỡi với hóa chất, đường, bột ngọt, chất béo, gia vị…Với nước bọt và dòng máu nhiều acid thì chỉ những thứ đó mới chiều được vị giác, và càng ngày càng phải lệ thuộc vào chúng – điều mà các công ty thực phẩm luôn mong muốn. Khi ta nghỉ chơi với những bạn xấu và kết thân với những bạn mới tốt hơn như miso, tamari,muối biển thì cái lưỡi nó biểu tình lên giống như con nghiện vậy. Khéo léo thay thế những hương vị nhân tạo bằng hương vị tự nhiên, một cách từ từ  có thể giúp cho sự thay đổi mượt hơn và dễ chấp nhận.

Mọi cuộc cách mạng đều phải có hi sinh. Đó là quy luật. Nhưng nếu nghĩ là “kiêng khem” thì nó trở thành 1 gánh nặng. Mình nghĩ nó như việc kết thân với những bạn mới, một thói quen mới. Để làm được việc này, theo mình là phải có 1 thái dộ “kệ mẹ nó” thì may ra cái ĐỊNH KIẾN kia mới không làm ta yếu lòng. Đời người qua nhanh lắm, nhiều người nghĩ như vậy và thoải mái tận hưởng. còn mình cũng thoải mái tận hưởng nhưng chỉ là với những thứ tự nhiên đã dọn sẵn ra cho mình thôi (là cái gì? – xem ở đây). Nhiều “thánh” ngu mà tỏ ra nguy hiểm: nhìn chén cơm gạo lứt mình ăn buổi trưa thôi rồi phán “suốt ngày gạo lứt muối mè”, “thiếu chất”, “không đủ sức”, “tiếc tiền”, “tội nghiệp” blah blah. Chắc phải cho xem trang bepthucduong.com để “thanh minh” với mấy đại ca này quá, hihi. Đàn ông thì có thể vượt qua “mặc cảm” nhưng chị em phụ nữ chắc khó hơn và rồi lại “lối cũ ta về”  hic

Mình có nhiều yếu tố thuận lợi xung quanh để thay đổi, cách đây 1 năm. Nhưng sự chuyển tiếp đã bắt đầu trong gia đình từ 3-4 năm trước. Cũng không dễ dàng gì trong thời gian đầu. Nhưng có một lý do quan trọng để có thể thay đồi, bạn phải sợ chết. Hay nói cách khác phải yêu đời thiết tha da diết lắm mới có thể rời bỏ những thói quen xấu được. Và khi qua được “bên kia thế giới” này rồi thì mới thấy chất lượng cuộc sống tốt hơn rất nhiều, ăn ngon, ngủ ít mà vẫn thỏa mãn, đầu óc luôn lạc quan, ăn chay mà vẫn mê gái chứ ko hi-fi và còn nhiều cái hấp dẫn khác 🙂

Hôm nay chém phần bên ngoài chút thôi, nếu có thời gian sẽ lải nhải phần bên trong sau..

Những hình ảnh về nhảy múa hay chim bay luôn cuốn hút mình, ở đó mình thấy sự giải thoát và tự do ^^ Bạn có thix chúng ko?

 

Dance Finess by Richard Young

Anh Yu

Giúp bạn tự do sức khoẻ ngay từ nhà bếp. Hướng dẫn nhiếp ảnh sống ảo tại Anhyu.com | Đặt mua sách COOKBOX

- Facebook - Pinterest - YouTube